Thủ đô Hà Nội vừa ban hành quy định yêu cầu các lãnh đạo từ cấp phó phòng trở lên phải thực hiện kê khai toàn bộ tài sản, bao gồm sổ đỏ, tiền mặt, tài sản ở nước ngoài và cả kim khí quý trị giá từ 50 triệu đồng.
Động thái này, về mặt hình thức, được xem là một trong những nỗ lực mạnh tay chống tham nhũng, nhằm tăng cường sự giám sát trong nội bộ của Đảng thông qua việc công khai bản kê khai tài sản cá nhân.
Tuy nhiên, giới quan sát vẫn tỏ ra hoài nghi về tính thực chất của quy định này, khi cho rằng đây có thể chỉ là một “màn kịch” khi các lỗ hổng pháp lý cốt lõi trong việc kê khai tài sản vẫn chưa được bít kín.
Trên thực tế đã cho thấy, dù các quy định về kê khai tài sản của Đảng CSVN đã tồn tại từ lâu, nhưng tình trạng tham nhũng và các khối tài sản khổng lồ không rõ nguồn gốc của nhiều quan chức vẫn liên tục bị phanh phui.
Đại biểu Quốc hội Hoàng Văn Cường từng thẳng thắn chỉ ra điểm yếu chết người của hệ thống chính trị Việt nam là cơ chế xác minh tài sản dựa vào việc “bốc thăm ngẫu nhiên”.
Khi việc kiểm tra tài sản cán bộ trở thành một trò chơi may rủi, không được đảm bảo bằng quy trình kiểm soát chặt chẽ của cơ quan mang tính độc lập, khiến việc ngăn chặn tham nhũng trở nên thiếu khả thi.
Nghiêm trọng hơn, dự thảo sửa đổi luật đang đề xuất mức ngưỡng giải trình tài sản khi tăng thêm lên tới 1 tỷ đồng từ năm 2026, tạo ra một “vùng an toàn” cho các hành vi tẩu tán tài sản.
Bên cạnh đó, một “cửa hậu” lớn nhất, đó là, tài sản của người thân trên 18 tuổi. Khi Luật chỉ yêu cầu kê khai tài sản của vợ, chồng và con chưa thành niên, trong khi thực tế dòng tiền tham nhũng thường được “gửi gắm” cho con cái đã trưởng thành, cha mẹ hoặc anh em ruột.
Công luận cho rằng, quy định của Hà Nội dù nghe có vẻ quyết liệt nhưng thực chất chỉ là liều thuốc “rỗng”, không đủ sức chữa trị căn bệnh tham nhũng đã di căn vào hệ thống.
Hồng Lĩnh – Thoibao.de







