Sau Hội nghị Trung ương 15, điều đáng chú ý không nằm ở những quyết định được công bố, mà ở những kịch bản đã không xảy ra. Cuộc “lật kèo” được đồn đoán từ phía Quân đội, gắn với cái tên Phan Văn Giang, rốt cuộc chỉ dừng lại ở tin hành lang. Thực tế cho thấy một cục diện khác: quyền lực đã được khóa chặt từ trước khi Đại hội XIV bắt đầu.
Việc Anh Rừng không có đối thủ không hẳn vì sức mạnh cá nhân vượt trội, mà vì mọi khả năng hình thành đối trọng đã bị vô hiệu hóa sớm. Chiến dịch “chống tham nhũng” nhiệm kỳ XIII không chỉ làm sạch bộ máy, mà còn tái cấu trúc quyền lực: phe Chính phủ suy yếu nhân sự, nhóm lợi ích địa phương bị tháo dỡ, các trung tâm trung gian lần lượt biến mất. Kết quả là một mặt bằng quyền lực trống trải, chỉ còn một trục đủ sức điều phối.
Trong bối cảnh ấy, Quân đội – dù nắm sức mạnh biểu tượng – lại ở thế bất lợi. Họ không kiểm soát điều tra, không nắm hồ sơ, không chi phối truyền thông hay nhịp công bố thông tin. Trong một cuộc chơi vận hành bằng kỷ luật, hồ sơ và thời điểm, im lặng trở thành lựa chọn an toàn.
Tin đồn về bỏ phiếu kín “đảo chiều” có thể chỉ là đòn nghi binh để đo phản ứng rồi khóa nốt các phương án thay thế. Khi Hội nghị 15 khép lại, phản ứng tích cực của thị trường phát đi thông điệp quen thuộc: rủi ro chính trị đã được triệt tiêu.
Khi danh sách nhân sự được tuyên bố “đồng thuận cao”, đó không chỉ là trấn an, mà là lời kết sổ. Đại hội XIV vì thế giống một nghi thức hợp thức hóa hơn là một cuộc tranh chấp. Và câu hỏi còn lại là: ván cờ này đã khóa từ bao giờ?
Thu Phương – Thoibao.de










