Trước thềm bầu cử, một chiến dịch quen thuộc lại được kích hoạt: làm sạch không gian mạng. Công an ở nhiều tỉnh, thành đã xử phạt hàng loạt người dân vì bị cho là đăng tải nội dung “xuyên tạc, xúc phạm” các ứng cử viên đại biểu Quốc hội và Hội đồng nhân dân. Những bài đăng ấy cụ thể ra sao thì công chúng khó biết, bởi báo chí nhà nước chỉ nói chung chung rằng chúng “xúc phạm” lãnh đạo thành phố ở Hải Phòng, cán bộ công an ở Quảng Trị, và một vài nhân vật khác.
Một số người dân còn bị phạt 7,5 triệu đồng vì đăng thông tin bị cho là “sai sự thật” về bầu cử. Căn cứ pháp lý là Điều 101 của Nghị định 15/2020 – điều khoản vốn đã quen thuộc với nhiều cư dân mạng Việt Nam. Tuy nhiên, mức phạt này có thể sớm trở thành… nhẹ nhàng, khi Bộ Công an đang dự thảo nghị định chống tin giả với mức phạt đề xuất lên tới 100 triệu đồng cho cá nhân và 200 triệu cho tổ chức.
Câu chuyện này không phải mới. Mỗi khi có sự kiện chính trị lớn như đại hội đảng hay tổng tuyển cử, công tác tuyên truyền và kiểm soát ngôn luận luôn được đặt ở vị trí ưu tiên. Theo thông tin từ Quốc hội, Hội đồng Bầu cử Quốc gia còn phối hợp với công an, ban tuyên giáo và nhiều cơ quan khác để phát hiện và xử lý các thông tin “giả mạo”, “sai sự thật” hoặc “bôi nhọ” ứng cử viên.
Trong bối cảnh đó, mạng xã hội bỗng trở thành nơi mà mỗi dòng trạng thái có thể mang giá trị… vài triệu đồng, thậm chí hàng trăm triệu trong tương lai. Và thế là trước ngày người dân đi bỏ phiếu, có lẽ nhiều người cũng đang tự hỏi: liệu quyền bày tỏ ý kiến có đang được khuyến khích, hay điều được khuyến khích hơn là… sự im lặng đúng lúc?










