Sáng 15/3, cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cùng phu nhân xuất hiện tại khu vực bỏ phiếu số 2 đặt tại Trường Mầm non 27-4, phường Xuân Hòa, Thành phố Hồ Chí Minh để tham gia bầu cử đại biểu Quốc hội Việt Nam và hội đồng nhân dân các cấp. Sự kiện nhanh chóng được truyền thông nhà nước đồng loạt đưa tin như một hình ảnh quen thuộc của “công dân thực hiện quyền bầu cử”.
Điều đáng chú ý là tại điểm bỏ phiếu này còn có sự xuất hiện của Nguyễn Văn Được – người đang tham gia ứng cử đại biểu Hội đồng Nhân dân thành phố nhiệm kỳ 2026–2031. Trước đó, trong hội nghị cử tri hồi tháng Một, ông Được được giới thiệu ứng cử với tỷ lệ tán thành 100%, một con số luôn khiến nhiều người vừa ấn tượng vừa… tò mò.
Nhưng câu chuyện bầu cử năm nay không chỉ dừng lại ở hình ảnh một cựu thủ tướng đi bỏ phiếu. Ở một địa phương khác, con trai ông – Nguyễn Thanh Nghị – cũng đang tham gia tranh cử đại biểu Quốc hội tại một đơn vị bầu cử ở Đắk Lắk.
Sự xuất hiện đồng thời của hai thế hệ trong cùng một mùa bầu cử khiến nhiều người đặt ra câu hỏi quen thuộc trong chính trường Việt Nam: đó chỉ là sự kế thừa tự nhiên của một gia đình chính trị, hay là minh chứng cho cách quyền lực được duy trì qua các mạng lưới quen thuộc?
Trên giấy tờ, mọi thứ vẫn diễn ra đúng quy trình: cử tri giới thiệu, hiệp thương lựa chọn, danh sách được công bố và lá phiếu được bỏ vào thùng. Nhưng khi những gương mặt quen thuộc và các mối quan hệ gia đình tiếp tục xuất hiện trong cùng một vòng quay quyền lực, người ta khó tránh khỏi cảm giác rằng bầu cử đôi khi giống một sân khấu nơi các vai chính đã được biết trước.
Và vì thế, câu hỏi đặt ra không chỉ là ai trúng cử. Câu hỏi thú vị hơn là: trong một hệ thống chính trị nơi những cái tên quen thuộc liên tục xuất hiện qua nhiều thế hệ, quyền lực thực sự đang được lựa chọn – hay chỉ đang được tiếp nối?










