Nguyễn Thị Kim Tiến Và Trần Anh Tuấn: Bản cáo trạng chỉ dành cho kẻ „không gốc gác“?

Sự tương phản giữa hai số phận chính trị của bà Nguyễn Thị Kim Tiến và ông Trần Tuấn Anh không đơn thuần là sự khác biệt về tình tiết giảm nhẹ, mà là minh chứng cho một „hệ thống phân tầng miễn dịch“ trong nội bộ giới tinh hoa. Nếu bà Kim Tiến phải dùng đến „lá bài“ bệnh án tâm thần làm lối thoát cuối cùng trong tuyệt vọng, thì ông Trần Tuấn Anh,vị „Thái tử đỏ“, dường như đã được bảo vệ bởi một loại „kháng thể chính trị“ cực mạnh ngay từ trong huyết quản.

Việc Ủy ban Kiểm tra Trung ương kết luận sai phạm của ông Anh là „rất nghiêm trọng“ nhưng kết quả cuối cùng chỉ dừng lại ở mức „tự nguyện xin thôi chức“ là một kịch bản „Hạ cánh mềm“ được thỏa thuận từ trước. Trong khi bà Kim Tiến, một quan chức đi lên bằng thực lực chuyên môn nhưng thiếu „gốc rễ công thần“, dễ dàng trở thành vật tế thần để xoa dịu dư luận, thì ông Anh lại đại diện cho một „vùng cấm“ không thể chạm tới.

Tại sao hàng nghìn tỷ thất thoát từ điện mặt trời Trung Nam lại có sức nặng „nhẹ“ hơn 803 tỷ của ngành y? Phải chăng vì đằng sau ông Anh là bóng dáng của một gia tộc quyền thế, nơi các mối quan hệ chằng chịt đã tạo ra một bức tường lửa ngăn chặn mọi nỗ lực tố tụng? Giới phân tích cho rằng, bản danh sách truy tố đã bị „biên tập lại“ ở phút chót để giữ thể diện cho các gia đình „có công“, biến công lý thành một trò chơi chọn lọc: Kẻ không gốc gác thì phải giả điên, kẻ có dòng máu đỏ thì được phép rút lui trong danh dự.

 

https://www.facebook.com/share/p/1ESk2eLhZD/