Thủ tướng” tương lai. Một vở kịch quen thuộc lại chuẩn bị hạ màn: Quốc hội họp, biểu quyết, công bố… và hợp thức hóa điều đã được quyết định từ trước.
Người dân dõi theo, nhưng cảm giác như đang xem lại một bộ phim cũ, nơi kịch bản không bao giờ thay đổi. Lá phiếu – biểu tượng của quyền lực đại diện – bỗng trở thành đạo cụ. Nghị trường – nơi tranh luận – hóa thành sân khấu nghi thức. Và cái gọi là “quy trình” đôi khi chỉ còn là lớp sơn bóng phủ lên một quyết định đã hoàn tất phía sau cánh gà.
Câu hỏi không còn là “ai được bầu”, mà là “ai đã được chọn”. Khi quyền lực thực sự nằm ở nơi khác, thì việc giơ tay hay bấm nút chỉ là động tác cuối cùng trong một chuỗi sắp đặt.
Kịch tính nằm ở chỗ: ai cũng biết, nhưng không ai nói. Châm biếm nằm ở chỗ: mọi thứ vẫn diễn ra như thể đó là lựa chọn của đại diện nhân dân. Và sự thật trần trụi là: nếu kết quả luôn có trước, thì “bầu” còn nghĩa gì?










