Dân Hà Nội còn chưa kịp thuộc mặt tân Bí thư Thành ủy thì ghế ấy đã đổi chủ chỉ sau vài giờ. Sáng 8/4/2026, Bộ Chính trị “búng tay”: Nguyễn Duy Ngọc rời ghế nóng Thủ đô, nhảy thẳng vào vị trí quyền lực tối thượng – Trưởng Ban Tổ chức Trung ương, thay Lê Minh Hưng lên làm Thủ tướng.
Hành trình của ông Ngọc thật chóng mặt: từ ngành Công an, lên Chánh Văn phòng Trung ương, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra, Bí thư Hà Nội, rồi chỉ trong hơn một năm đã nắm luôn “cỗ máy nhân sự” của toàn Đảng. Ba vị trí then chốt nhất – kiểm tra kỷ luật, nắm Thủ đô, rồi sinh sát cán bộ – đều được nuốt chửng với tốc độ chưa từng có trong tiền lệ.
Ghế Trưởng Ban Tổ chức không phải ghế hành chính bình thường. Đây là nơi quyết định ai lên, ai xuống, ai vào quy hoạch, ai bị loại khỏi cuộc chơi. Nắm vị trí này là nắm quyền sinh quyền sát chính trị của hàng ngàn cán bộ từ trung ương đến địa phương. Phạm Minh Chính, Lê Minh Hưng đều xuất phát từ đây để lên Thủ tướng.
Ở đây, quê hương và lòng trung thành vẫn quan trọng hơn cả năng lực hay dân ý. Ông Ngọc quê Hưng Yên – đồng hương với Tô Lâm – nên “cú nhảy” không cần khoảng lặng, không cần cạnh tranh. Dân chúng chỉ biết đứng ngoài nhìn “cỗ máy quyền lực” xoay vần, còn tương lai chính trị của ông Ngọc đã được ngầm định sẵn cho Đại hội XV hoặc thậm chí sớm hơn nếu có biến động.










