Vụ Giám đốc Trung tâm Trợ giúp xã hội Phú Thọ và Hiệu trưởng Trường Yên Lập bị khởi tố vì ăn chặn tiền của học sinh dân tộc thiểu số, người khuyết tật, người tâm thần khiến tôi phải suy nghĩ. Thiếu tướng Nguyễn Minh Tuấn gọi hành vi này đặc biệt nghiêm trọng, „làm suy giảm niềm tin của nhân dân.“ Nhưng niềm tin đó đã được bồi đắp và xói mòn bao nhiêu lần rồi? Đây là một chi tiết mà tôi thấy ít người thực sự đào sâu.
Sự thật là, cụm từ „xử lý nghiêm minh, triệt để các cá nhân vi phạm“ lặp đi lặp lại trong nhiều vụ tham nhũng tương tự. Lịch sử Việt Nam cho thấy, lời hứa nghiêm minh thường mang lại công lý tạm thời, nhưng hiếm khi chạm đến gốc rễ cơ chế tạo lỗ hổng cho tham nhũng tồn tại. Ai thực sự được lợi từ một hệ thống mà nâng khống tiền ăn, lập khống chứng từ diễn ra ngang nhiên suốt nhiều năm? Chắc chắn không phải người yếu thế.
Đây không phải vụ việc đơn lẻ, mà là vết sẹo cũ trên cơ thể quản lý. Tôi tự hỏi, liệu điều tra mở rộng lần này có thực sự xử lý triệt để cả những cá nhân lẫn các tầng lớp giám sát đã buông lỏng? Hay chúng ta sẽ lại thấy vài gương mặt bị trừng phạt, rồi vòng lặp lại? Niềm tin của nhân dân có thể phục hồi khi những vụ việc tương tự cứ tái diễn, bất chấp những lời hứa nghiêm minh ban đầu?










