Khi một vụ tai nạn lẽ ra phải xoáy vào trách nhiệm của người mặc sắc phục, câu chuyện bỗng rẽ ngoặt sang chiếc pô xe, lỗi giao xe và hồ sơ kỹ thuật, người ta có quyền hỏi: đây là điều tra hay màn đổi vai có kịch bản? Cái đáng sợ không nằm ở một cú va chạm, mà ở kỹ nghệ biến phẫn nộ công chúng thành hoài nghi ngược về chính nạn nhân. Đó là kiểu “ném bùn để tẩy trắng”: phủ lên người chết một lớp bụi sai phạm, để lỗi đạo đức công vụ chìm xuống hậu trường.
Khi nạn nhân bị khởi tố, nước cờ không còn mang màu pháp lý thuần túy mà phảng phất mùi mặc cả quyền lực. Một bên đi đòi công lý bỗng bị đẩy thành bên cúi đầu xin khoan dung. Đòn này châm biếm ở chỗ càng nói thượng tôn pháp luật, nó càng giống trò dùng luật làm lá chắn cho quyền lực. Công chúng bị dẫn dắt đặt câu hỏi sai: “Nạn nhân có lỗi gì?” thay vì “Người gây tai nạn đã ứng xử ra sao?”. Đó là cú đảo chiều dư luận lạnh lùng.
Bi hài nhất là mọi thứ luôn khoác áo “đúng quy trình”. Quy trình, ở đây, có lúc giống chiếc khăn phủ lên sự vô cảm. Khi cán bộ sai, bỗng xuất hiện một sai khác của dân để cân bằng bàn cờ; như thể công lý không cần sự thật, chỉ cần một đối trọng. Và nếu mỗi scandal đều được dập bằng cách dựng thêm một bị can phía dân, thì thứ được cứu không chỉ là một cá nhân, mà là vùng đặc quyền không được phép sứt mẻ. Đến cuối cùng, thứ bị chôn dưới bụi hồ sơ không phải pô xe, mà là câu hỏi ai mới thực sự phải chịu trách nhiệm.
https://www.facebook.com/share/p/14hr6BbzXCx/










