Khủng hoảng ngành xi măng: Ai chịu trách nhiệm khi tiền dân không bằng vỏ hến?

Mới đây, cuộc khủng hoảng tài chính và quy hoạch nghiêm trọng trong ngành Công nghiệp Xi măng Việt Nam vừa bị VTV1 phơi bày đã dấy lên làn sóng bất bình sâu sắc trong dư luận về trách nhiệm của các cơ quan quản lý.

Tâm điểm của sự chú ý là Nhà máy xi măng Quang Sơn, thuộc Tổng công ty Cổ phần Xây dựng Công nghiệp Việt Nam (Vinaincon), đơn vị đã phải dừng hoạt động nhiều năm nay do lâm vào tình trạng làm ăn thua lỗ gần 2.000 tỷ đồng. 

Đáng chú ý, Doanh nghiệp này hoàn toàn mất khả năng trả nợ nước ngoài lên đến gần 60 triệu Euro, cùng các khoản vay bổ sung từ Quỹ tích lũy.

Đây là một trong số 16 dự án xi măng được Chính phủ cấp bảo lãnh vay vốn khi xây dựng, do vậy Bộ Tài chính hiện đang phải đứng ra trả nợ thay từ nguôn vốn ngân sách – là tiền thuế của toàn dân.

Vụ đổ vỡ này bóc trần một thực trạng chua xót về tư duy lợi ích nhóm. Theo đó, trong khi ngành xi măng Việt Nam đang đối mặt với tình trạng khủng hoảng “thừa trầm trọng” khi tổng công suất đến 123 triệu tấn, trong khi nhu cầu tiêu thụ chỉ khoảng hơn 60 triệu tấn. 

Theo giới thạo tin, bi kịch này là hệ quả của một giai đoạn các địa phương chạy đua dùng tiền “bắn cửa quan”, để xin bổ sung thêm quy hoạch xây thêm các nhà máy xi măng không cần thiết bất chấp các cảnh báo. 

Đây chính là lý do vì sao đã dẫn đến nghịch lý, tại thôn Bồng Lạng (xã Thanh Nghị, huyện Thanh Liêm, tỉnh Hà Nam (cũ) có tới 5 nhà máy xi măng hoạt động sát vách nhau, bóp nghẹt môi trường sống của cư dân.

Ngay cả Tổng Công ty Xi măng Việt Nam (Vicem), một doanh nghiệp có truyền thống 120 năm, cũng phải cay đắng thừa nhận chưa bao giờ gặp khó khăn như hiện tại khi nhiều dây chuyền phải dừng hoạt động, và đời sống công nhân suy giảm. 

Ai sẽ chịu trách nhiệm cho sự lãng phí khủng khiếp này, và đừng quên tiền thuế của dân không phải là “vỏ hến” để đem đi bù lỗ cho các quyết sách sai lầm mang tính hệ thống?

Hồng Lĩnh – Thoibao.de