Chuyện thật như đùa trong làng xuất bản: Một giảng viên chuyên dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, vì muốn đổi mới cách tiếp cận cho bớt „khô khốc“, đã mạnh dạn khoác lên hình tượng lãnh tụ lớp áo ngôn từ của giới trẻ. Để rồi chỉ trong một tháng, tác giả đi một mạch từ đỉnh cao ngợi ca xuống vực sâu của tội danh „phản động“.
Cuốn sách Chuyện với Thanh đã biến hành trình bôn ba cứu nước vĩ đại thành một chuyến „đi phượt“, biến việc dịch tài liệu kinh điển của Karl Marx thành nỗi „cực hình nhai giáo án“. Sự phá cách này ngay lập tức chạm tự ái những bộ não chính sử xơ cứng. Trung tướng Nguyễn Thanh Tuấn cùng các vị lão thành dán ngay nhãn „bôi nhọ, hạ bệ thần tượng“.
Người ta không chấp nhận một Nguyễn Ái Quốc biết „khởi nghiệp“ (startup) hay nhận „việc làm“ (job), mà bắt buộc Ngài phải luôn trang nghiêm trong bức tranh sơn dầu của quá khứ. Sự thật là, khi hệ thống tuyên giáo luôn kêu gào „phải làm mới cách tiếp cận lịch sử để thu hút giới trẻ“, thì chính họ lại là những người đầu tiên nhảy dựng lên, trừng phạt bất kỳ ai dám bước ra khỏi lối mòn của những bài văn mẫu tụng ca!










