Nhiều thập kỷ trước, khi dải ất ven sông Hồng còn là vùng đất dữ ngập rác, sình lầy và cỏ dại mọc lút đầu người, chẳng có một tập đoàn bất động sản nào thèm ngó ngàng tới. Chính những làn sóng lao động nghèo, những người nhập cư can trường đã dùng đôi bàn tay trần để phát hoang, cắm cọc dựng xóm, biến bãi sình lầy thành những vườn chuối xanh ngắt và khu dân cư sầm uất. Nếu không có những con người bám trụ qua từng mùa lũ dữ ấy để giữ đất, làm sao có được hình hài „đất vàng“ như hôm nay cho các nhà quy hoạch đặt thước kẻ vẽ dự án?
Thế nhưng, sự kịch tính và trớ trêu thay, khi những phối cảnh đô thị lung linh xuất hiện, chính quyền lại lập tức quay lưng. Họ nhìn những ân nhân giữ đất bằng ánh mắt kỳ thị, dán lên đầu họ cái mác „lấn chiếm“, „làm mất mỹ quan“ để dọn đường cho các phương án đền bù rẻ mạt.
Đây không chỉ là sự bất công pháp lý mà là sự vô ơn tột cùng đối với lịch sử. Một bản quy hoạch nhân văn không thể là một cuộc càn quét cơ học nhằm đẩy người nghèo ra khỏi thành phố. Những người đã gắn bó máu thịt với sông Hồng phải là những người đầu tiên được hưởng lợi, chứ không thể trở thành nạn nhân bị tước đoạt sinh kế dưới danh nghĩa phát triển thủ đô!










