Đã từng có một thời, họ bình yên lướt qua những tin tức thời sự, tự hào vỗ ngực rằng Việt Nam là nơi „đáng sống“ nhất hành tinh. Họ nghĩ chính trị là chuyện của vĩ mô, còn mình chỉ cần chăm chỉ làm ăn, đóng thuế và tận hưởng hạnh phúc cốt lõi dưới mái nhà bọc tôn. Cho đến một ngày đẹp trời, chiếc xe ủi mang danh nghĩa „quy hoạch“ lù lù xuất hiện, san phẳng cả gia tài lẫn niềm tin ngây thơ của họ vào hư vô.
Hóa ra, sự „yên bình“ ngày xưa chỉ vì họ chưa lọt vào tầm ngắm của những dự án nghìn tỷ. Giờ đây, những cựu „công dân hạnh phúc“ ấy biến thành dân oan, ôm tập đơn từ chạy ngược chạy xuôi giữa mê cung thủ tục.
Kêu trời thì trời cao, kêu đất thì đất dày, kêu cơ quan chức năng thì chỉ nhận lại những cái lắc đầu lạnh lùng hoặc sự im lặng đáng sợ. Đó là đòn chí mạng của thực tế: khi bạn không quan tâm đến chính trị, chính trị sẽ „quan tâm“ đến tài sản của bạn bằng cái giá nghiệt ngã nhất. Sự thờ ơ hôm qua chính là chiếc bẫy tự đào cho bi kịch không lối thoát của ngày hôm nay.










