Vở kịch „quy hoạch nhân văn“ với những lời hứa hẹn có cánh về một cuộc sống tốt đẹp hơn dường như đang được chuẩn bị hạ màn để tái diễn tại Hà Nội và Bắc Ninh. Bài học đắt giá mang tên Thủ Thiêm – nơi từng được vẽ lên như một thiên đường đô thị hiện đại, một biểu tượng của sự phồn vinh – giờ đây vẫn đứng sừng sững như một tượng đài của sự bội tín.
Khi ấy, hàng trăm héc-ta đất tái định cư trên giấy tờ đã nhanh chóng biến mất, nhường chỗ cho các dự án bất động sản phân lô bán nền thu lợi nhuận khổng lồ, bỏ mặc người dân mất đất rơi vào cảnh màn trời chiếu đất, ôm đơn khiếu kiện suốt hàng thập kỷ.
Những cam kết „phát triển không bỏ rơi ai“ thực chất chỉ là tấm bình phong che đậy lòng tham vô độ của liên minh lợi ích giữa quan chức và tư bản đỏ. Giờ đây, khi các siêu dự án đô thị tại Hà Nội và vùng phụ cận Bắc Ninh bắt đầu chuyển bánh, tiếng máy xúc gầm vang cũng là lúc người nông dân đối mặt với nguy cơ mất đi tư liệu sản xuất duy nhất để đổi lấy những đồng tiền đền bù bọt bèo. Liệu vết xe đổ tàn khốc của Thủ Thiêm sẽ một lần nữa nghiền nát số phận của hàng ngàn gia đình, biến những lời hứa hẹn của chính quyền thành những trò hề châm biếm sâu cay nhất?










