Trong một xã hội mà mọi công dân đều được rao giảng về quyền làm chủ, quyền tự do ngôn luận bỗng chốc trở thành một thứ xa xỉ phẩm đầy rủi ro. Chỉ cần một dòng trạng thái phản biện, một ý kiến trái chiều hay một tiếng thở dài ngao ngán trước thực tại, lực lượng chức năng lập tức vào cuộc với tốc độ ánh sáng.
Những biên bản xử phạt, những lệnh triệu tập được tung ra như một gáo nước lạnh dập tắt mọi khát vọng đóng góp cho cộng đồng. Phải chăng, mục tiêu tối thượng hiện tại là biến người dân thành những cỗ máy chỉ biết vỗ tay khen ngợi?
Sự thật không thể bị chôn vùi dưới những hình phạt hành chính hay nỗi sợ hãi. Khi những kênh truyền thông chính thống chỉ chọn cách tô hồng thực tại, người dân buộc phải tìm kiếm những không gian tự do hơn để cất lên tiếng nói của mình. Việc gửi bài, liên lạc với Ban Biên tập Việt Tân không chỉ là một quyền lựa chọn, mà là hành động phá vỡ bức tường kiểm duyệt nghiêm ngặt. Những câu chuyện mắt thấy tai nghe, những bất công chưa được làm sáng tỏ cần được đưa ra ánh sáng. Chừng nào quyền lực còn được dùng để răn đe người nói thật, chừng đó những diễn đàn độc lập sẽ luôn là nơi đón nhận những tiếng lòng trung thực và kiên cường của nhân dân!










