Mạng xã hội ở Việt Nam trong những ngày đầu tháng 8/2026, đã chứng kiến các dư chấn chưa từng có tiền lệ khi các buổi phát trực tiếp của bà Nguyễn Phương Hằng trên các nền tảng xuyên biên giới bùng nổ, với hàng triệu lượt xem.
Những thông tin từ các góc khuất “tình tiền” cho đến hàng loạt cáo buộc nhắm vào các cựu lãnh đạo cấp cao của Đảng CSVN, đã nhanh chóng trở thành tâm điểm chú ý của toàn xã hội, bất chấp việc các buổi livestream liên tiếp bị vô hiệu hóa ngay sau đó.
Điều gây tò mò và tốn nhiều giấy mực của giới quan sát quốc tế không chỉ nằm ở sức hút khổng lồ từ bà Hằng, mà lại xuất phát từ phản ứng có phần hoảng hốt, và đồng loạt của hệ thống công an các tỉnh từ trung ương đến địa phương.
Thay vì đưa ra các căn cứ pháp lý để phản bác những thông tin mà bà Nguyễn Phương Hằng cáo buộc, thì công an các địa phương lại đồng loạt đưa ra các thông báo đe dọa xử lý hình sự và cấm người dân chia sẻ, hay phát tán thông tin “phản động” này.
Phản ứng gấp gáp và có phần lúng túng như vừa kể ngay lập tức đã khiến công luận bị xúc phạm, đồng thời phơi bày một nghịch lý trong cách vận hành quyền lực của bộ máy nhà nước ở Việt Nam.
Công luận thấy rằng, nếu những cáo buộc trong các phiên livestream thực chất chỉ là “bịa đặt, và vu khống không có căn cứ”, thì tại sao Bộ Công An với đầy đủ lực lượng điều tra hùng hậu lại chọn cách im lặng để bao che cho các lãnh đạo có liên quan? Đây là một hành động khó có thể biện minh.
Tại sao trong kỷ nguyên 4.0, chính quyền không chọn con đường đường minh bạch hóa bằng sự thật, đưa ra các chứng cứ cụ thể, rành mạch để dân chúng tự phân định trắng đen, đúng sai mà lại che đậy bằng sự đe dọa và bịt miệng?
Việc hàng triệu người bất chấp lệnh cấm đổ xô theo dõi các buổi phát sóng không đơn thuần xuất phát từ tính tò mò theo bản năng của con người, mà phản ánh một khát khao cháy bỏng về sự minh bạch và vấn đề sự thật trong một quốc gia nơi tự do báo chí bị kìm kẹp và đang ở mức thấp nhất thế giới.
Khi truyền thông nhà nước bị kiểm soát chặt chẽ tuyệt đối, và bị bưng bít không phản ánh đa chiều mọi góc khuất, không gian mạng đương nhiên trở thành mảnh đất màu mỡ cho tin nội bộ và tin đồn sinh sôi nảy nở.
Đáng chú ý, những tiết lộ từ chuỗi livestream của bà Nguyễn Phương Hằng, lại vô tình khớp với các thông tin từ trang thông tin Chân Dung Quyền lực công bố trước Đại hội Đảng lần thứ 12 (2016). Càng chứng tỏ cho thấy logic “quyền lực tuyệt đối sinh ra tha hóa tuyệt đối” là hoàn toàn chính xác.
Theo đó, vòng xoáy khép kín của một hệ thống quyền lực thiếu sự giám sát như ở Việt Nam, nơi tiền bạc và quyền lực có thể mua được sắc đẹp, và hệ thống showbiz giải trí trở thành sân sau phục vụ cho đời sống xa đọa của giới quan chức chóp bu, mà ai cũng biết nhưng không ai dám nói.
Việc cơ quan Công An phản ứng gay gắt, và tìm mọi cách dập tắt thông tin không làm cho những nghi vấn đó biến mất, mà ngược lại, càng củng cố thêm niềm tin sâu sắc trong dư luận rằng những gì được bà Hằng phơi bày đã chạm trúng vào “tử huyệt” của chế độ, mà hệ thống cố tình che dấu.
Các nhà phân tích cho rằng, việc sợ hãi trước các cuộc livestream này chính là nỗi sợ của một bộ máy nhà nước quen sống trong bóng tối, nơi mọi sự thật đều có thể đe dọa, và làm rung chuyển những chiếc ghế quyền lực và sự trong sạch giả tạo được dựng lên.
Khi chính quyền tiếp tục lựa chọn bằng bạo lực và sự im lặng thay cho sự thật, họ đang tự tay khoét sâu thêm khoảng cách lòng tin với nhân dân, sẽ chẳng bao giờ có thể tự cứu được mình.
Khi sự bất mãn dồn nén trong xã hội không được giải tỏa bằng sự sòng phẳng và minh bạch, vết thương xã hội sẽ chỉ càng thêm sâu sắc thêm trước cơn khát thông tin của người dân.
Trà My – Thoibao.de










