Chỉ trong 5 ngày ngắn ngủi, một kịch bản chưa từng xuất hiện trong lịch sử công nghệ Việt Nam được lan truyền: gần 60 triệu người dùng đồng loạt xóa vĩnh viễn tài khoản Zalo. Theo nguồn tin nội bộ từ VEG – công ty mẹ của nền tảng này – con số được ghi nhận vào sáng 2/1/2026 đã đẩy ban lãnh đạo vào tình trạng báo động đỏ.
Bề ngoài, sự việc được gọi là “khủng hoảng truyền thông”. Nhưng phía sau cánh cửa phòng họp kín, nhiều người thừa nhận đây là một cuộc tháo chạy mang màu sắc chính trị – xã hội. Chính sách mới cho phép thu thập, chia sẻ và thương mại hóa dữ liệu cá nhân bị xem không chỉ là thay đổi điều khoản, mà là bước cuối của một mô hình kiểm soát mềm, nơi ứng dụng nhắn tin phổ biến nhất Việt Nam trở thành trạm trung chuyển dữ liệu cho những thế lực vô hình.
Làn sóng phản ứng bùng nổ không chỉ vì nội dung chính sách, mà vì thời điểm. Khi xã hội ngày càng ngột ngạt, khi Zalo được coi là “không gian riêng” hiếm hoi còn sót lại, động thái ấy bị hiểu như một sự phản bội niềm tin. Nguồn tin rò rỉ cho biết nội bộ VEG chia rẽ gay gắt: một bên cảnh báo nguy cơ “chết ứng dụng”, bên kia khẳng định đây là “yêu cầu không thể từ chối”, dù không tồn tại bất kỳ văn bản chính thức nào.
Việc CEO Lê Hồng Minh công khai xin lỗi và kêu gọi người dùng quay lại được xem là tiền lệ hiếm hoi. Nhưng lời xin lỗi ấy dường như không đủ để hàn gắn một niềm tin đã vỡ. Khi người dùng rời đi hàng loạt, câu hỏi sinh tử được đặt ra: Zalo tồn tại vì người dân, hay vì những bàn tay giấu mặt?










