Bộ Tài chính nói rằng việc đánh thuế giao dịch vàng miếng không ảnh hưởng đến quyền và lợi ích hợp pháp của người dân, không làm xáo trộn thị trường. Một câu nói nghe qua đã thấy khó tin, bởi lẽ rất đơn giản: thu thêm tiền thì làm sao lại không ảnh hưởng.
Mỗi lần mua hay bán vàng miếng, người dân phải trả thêm 0,1% thuế. Con số này có thể nhỏ trên giấy tờ, nhưng là tiền thật, bị trừ thẳng vào túi dân. Giao dịch càng nhiều, mất càng nhiều. Với nhiều người, đó không phải chi phí, mà là phần tích cóp.
Vàng miếng không phải thú vui xa xỉ. Với hàng triệu người Việt, vàng là cách giữ tài sản trước lạm phát, bất ổn kinh tế và những cú sốc chính sách. Khi niềm tin vào hệ thống tài chính chưa đủ vững, người dân tìm đến vàng như một cách tự bảo vệ mình.
Bây giờ, mỗi lần họ muốn giữ giá trị tài sản, họ phải trả thêm tiền. Nói cách khác, nhà nước thu tiền trên nỗi lo của người dân, nhưng lại gọi đó là “không ảnh hưởng”. Nếu chi phí tăng mà không ảnh hưởng thì thế nào mới gọi là ảnh hưởng.
Điều khiến người dân lo lắng không chỉ là 0,1% thuế, mà là cảm giác rằng họ luôn là người trả giá cho mọi quyết định, còn những người làm chính sách thì đứng ngoài tác động. Và khi thực tế bị phủ nhận bằng những lời trấn an, niềm tin của người dân lại tiếp tục bị bào mòn.










