Thảm họa đang diễn ra trước mắt! Chỉ trong 3 tháng, gần 92.000 doanh nghiệp rời bỏ thị trường. Hàng trăm nghìn người lao động mất việc làm, thu nhập bị cắt phăng. Những doanh nghiệp còn cầm cự thì cắt lương, tăng ca không lương, ép nhân viên làm nhiều hơn mà nhận ít hơn.
Người dân bị kẹp giữa hai gọng kìm chết người: thất nghiệp và lạm phát. Giá cả leo thang từng ngày, lương thì đứng yên hoặc giảm. Mỗi sáng thức dậy là nỗi lo cơm áo, mỗi tối về nhà là nỗi sợ ngày mai mất việc. Tất cả chỉ vì một kiểu điều hành đặt mục tiêu tăng trưởng lên trên cả sức chịu đựng của nền kinh tế và của con người. Thuế phí dày đặc, chính sách siết chặt, dòng tiền bị bóp nghẹt đến mức nghẹt thở.
Con số tăng trưởng có thể vẫn đẹp lung linh trên báo cáo, trên truyền hình. Nhưng thực tế phũ phàng: tăng trưởng ấy đang được đổi bằng việc làm bị mất, thu nhập bị cắt, và đời sống của hàng triệu gia đình bị bóp méo. Đây không phải tăng trưởng kinh tế. Đây là tăng trưởng… trên xương sống người dân. Khi doanh nghiệp rút lui hàng loạt, khi người lao động mất việc hàng loạt, thì đừng gọi đó là “phát triển”. Đó là siết nghẹt, là bóp chết tương lai.










