Đặc xá năm 2026 vừa được ký, hàng chục nghìn tù nhân được tha trước thời hạn nhân “nhân văn”. Nhưng nhìn kỹ, người dân nghèo, tù oan kêu cứu bao năm trời thì vẫn mòn mỏi trong xà lim. Hồ Duy Hải kêu oan 18 năm, mẹ già gửi đơn cầu cứu khắp nơi, tử tù khác gào thét vô vọng – đâu thấy bóng dáng khoan hồng?
Còn mấy ông quan tham nhũng to – Đỗ Hữu Ca, Trịnh Văn Quyết, Đỗ Anh Dũng hay những cán bộ lớn khác – lại được “nhân văn” đặc biệt, về nhà sớm hơn hẳn. Ăn chặn của dân, gây thiệt hại hàng nghìn tỷ, ngồi tù một thời gian ngắn là ung dung trở về, hưởng tuổi già an nhàn.
Đây không phải khoan hồng ngẫu nhiên. Đây là luật lệ hai mặt: tù nghèo vi phạm nhỏ, kêu oan thì phải chấp hành đủ, cải tạo “tốt” mới hy vọng. Còn tù quan to, dù phạm tội kinh tế lớn, vẫn có đường về nhanh nhờ “tiến bộ” và quan hệ. Dân thường thì phải chứng minh vô tội cả đời, quan chức thì chỉ cần chờ đợt đặc xá là xong. Xã hội này công lý lệch hẳn: kẻ yếu kêu oann không ai nghe, kẻ mạnh sai phạm thì được tha sớm để “tái hòa nhập”. Đặc xá không phải để cứu người vô tội, mà để cân bằng phe phái và giữ hình ảnh “nhân đạo”.
Hồ Duy Hải và bao tù oan khác vẫn ngồi đó, nhìn quan tham ra về. Câu hỏi cay đắng vẫn treo: Đặc xá cho ai? Cho dân nghèo hay cho “họ”?










