Mất thẻ Nhà báo phải xin xác nhận của Công An.

Một chiếc thẻ nhà báo bị mất, muốn cấp lại phải có xác nhận của công an cấp xã. Nghe là thủ tục hành chính, nhưng châm biếm ở chỗ nghề giám sát quyền lực nay lại cần thêm một tầng xác nhận từ chính bộ máy quyền lực để được khôi phục công cụ tác nghiệp. Lý do đưa ra là chống lạm dụng thẻ nhà báo — nghe hợp lý. Nhưng câu hỏi là vì sao một vấn đề quản lý nghề nghiệp, vốn đã có cơ quan chủ quản và cơ quan báo chí xác nhận, lại cần thêm dấu của công an? Khi một thủ tục vốn thuộc lĩnh vực báo chí được kéo thêm mắt xích an ninh, người ta khó tránh liên tưởng tới xu hướng “an ninh hóa” cả những khâu hành chính nhỏ nhất.

Châm biếm hơn, báo chí được gọi là quyền lực thứ tư, nhưng nhiều lúc dường như phải chứng minh sự tồn tại của mình qua từng lớp giấy phép. Một chiếc thẻ mất không chỉ là vật lý, mà có thể thành bài kiểm tra về mức độ lệ thuộc thủ tục. Dĩ nhiên, dự thảo cũng có điểm được ca ngợi: rút thời gian buộc cơ quan công quyền phản hồi báo chí xuống 15 ngày. Nhưng nghịch lý nằm ở chỗ một mặt hứa mở nhanh hơn kênh phản hồi, mặt khác lại thêm chốt kiểm soát ở đầu vào nghề nghiệp.

Vấn đề không phải xác nhận công an có hợp lý hay không trong từng trường hợp, mà là tín hiệu chính sách nó gửi ra. Khi báo chí cần thêm xác nhận từ lực lượng vốn thường là đối tượng giám sát của báo chí, ranh giới độc lập nghề nghiệp ít nhiều bị đặt dấu hỏi. Bởi tự do báo chí hiếm khi thu hẹp bằng một cú sốc lớn. Nó thường co lại qua những thủ tục nhỏ, hợp lý trên giấy, nhưng cộng dồn thành một vòng kiểm soát.

https://www.facebook.com/share/p/1G7a2GN5WV/