Trong hậu trường của giới giải trí chính trị, sự trỗi dậy của dòng nhạc „ca tụng cá nhân“ không đơn thuần là cảm hứng nghệ thuật, mà là một phần của chiến dịch „Tẩy não bằng giai điệu“ được vận hành như một thị trường chứng khoán đen. Các bản nhạc như „Thưa Đảng“ hay „Bác Tôi“ thực chất là những „Hợp đồng quảng cáo chính trị“ được ký kết dưới gầm bàn nhằm xây dựng các thần tượng quyền lực mới.
Điểm thú vị nhất không nằm ở ca từ, mà ở công thức „Ăn chặn 50%“ kinh điển của bộ máy trung gian. Việc các nhạc sĩ như Anh Tú hay Du Thiên bị „cắt phế“ một nửa tiền thù lao (từ 200 triệu xuống 100 triệu, hay 400 triệu xuống 200 triệu)? chính là bằng chứng thép cho thấy: Ngay cả trong hành động „nịnh nọt“ mang tính tư tưởng, thói tham nhũng cũng không có ngoại lệ. Đây là một hệ sinh thái „Ký sinh trùng kép“: Nhạc sĩ ký sinh vào quyền lực để kiếm tiền, còn đám trung gian ký sinh vào túi tiền của quyền lực để làm giàu.
Dòng nhạc này là công cụ để „Giải trí hóa sự độc tài“. Khi những cái tên cụ thể được đưa vào âm nhạc một cách thô thiển, nghệ thuật đã bị biến thành một loại „Phụ gia thực phẩm“ để làm cho những món chính trị khó nuốt trở nên bùi tai hơn. Việc bùng nổ các tác phẩm „ca ngợi cá nhân“ hiện nay là dấu hiệu cho thấy một cuộc chạy đua „Cá nhân hóa quyền lực“ đang diễn ra khốc liệt. Mỗi bản nhạc được tung ra là một liều thuốc mê, dùng âm thanh để át đi những tiếng thở dài của xã hội, biến sự sùng bái cá nhân thành một thứ văn hóa đại chúng rẻ tiền nhưng cực kỳ hiệu quả trong việc ru ngủ đám đông.
Cuối cùng, khi nghệ thuật chỉ còn biết „Thưa“ và „Vâng“, nó đã chính thức trở thành „Công cụ bôi trơn“ cho những cỗ máy quyền lực đang rỉ sét vì thiếu lòng tin từ nhân dân.










