Trận chiến giành giật niềm tin trong thời đại số đang chứng kiến một vở kịch hài hước chưa từng có. Khi báo chí chính thống ngập ngụa trong vũng bùn giật tít câu view, đưa tin một chiều và bóp méo sự thật để đổi lấy vài lượt truy cập rẻ rúng, người dân đã chọn cách quay lưng. Để cứu vãn tình thế, một chiếc „gậy phạt“ 30 triệu đồng đầy quyền lực được giơ lên để ép buộc sự phục tùng. Thật là một tư duy quản lý thiên tài: không thể bắt người ta tin bằng chất lượng, thì ta bắt người ta sợ bằng chế tài!
Nhưng các nhà hoạch định chính sách đã quên mất rằng, trong kỷ nguyên của „báo chí công dân“, chiếc điện thoại trên tay mỗi người dân mới là ống kính chân thực nhất ghi lại hiện trường. Việc người dùng mỉa mai không thèm chia sẻ tin tức chính thống là một phiếu bầu cho thấy sự phá sản của truyền thông một chiều.
Nếu quy định này đi vào cuộc sống, nó sẽ biến không gian mạng thành một nghĩa địa thông tin một màu, nơi người dân im lặng vì sợ hãi, còn các tòa soạn thì tự cô lập mình trong tháp ngà không ai thèm ngó ngàng. Dùng bạo lực hành chính để cưỡng chế một thứ vô hình như „niềm tin“ là một sự hoang đường tột độ. Khi sự thật bị bưng bít bằng tiền phạt, báo chí chỉ còn là cái xác không hồn!










