Ai là người có lợi nhất khi ép buộc toàn dân cả nước chỉ được quyền sử dụng xăng E10?
Quyết định ép buộc toàn dân sử dụng xăng sinh học E10, khai tử hoàn toàn các lựa chọn truyền thống như RON 95, không đơn thuần là một chính sách „bảo vệ môi trường“. Khi nhìn sâu vào các lỗ hổng kỹ thuật và thị trường, người ta dễ dàng nhận ra một kịch bản có tính toán nhằm móc túi người tiêu dùng từ nhiều phía.
Tại sao một chính sách ảnh hưởng đến tài sản của hàng triệu người lại được thông qua bất chấp? Các chuyên gia cơ khí đã cảnh báo từ lâu: hàm lượng ethanol 10% trong xăng E10 có tính hút nước mạnh, dễ gây tách lớp trong bình nhiên liệu nếu xe để lâu không chạy.
Đáng sợ hơn, cồn sinh học có tính ăn mòn cao đối với các chi tiết cao su, nhựa và hợp kim nhôm của hệ thống động cơ đời cũ. Đối với những dòng xe sản xuất trước năm 2010, chiếm một tỷ lệ khổng lồ tại Việt Nam, việc đổ xăng E10 chẳng khác nào một liều thuốc độc ngấm dần, âm thầm phá hủy buồng đốt và đường ống dẫn nhiên liệu.
Vậy ai là người đứng sau cái gọi là „ý kiến bắt buộc“ này?
Đây là cái bắt tay ngầm giữa hai nhóm lợi ích thượng tầng: các tập đoàn sản xuất cồn công nghiệp và các đại gia ngành sản xuất, lắp ráp xe máy, ô tô. Bằng cách tước đoạt quyền lựa chọn xăng RON 95 của người dân, họ đạt được hai mục đích cùng lúc. Một mặt, đảm bảo đầu ra độc quyền, siêu lợi nhuận cho các nhà máy ethanol vốn đầu tư nghìn tỷ nhưng liên tục thua lỗ.
Mặt khác, việc xăng E10 âm thầm làm hư hỏng, giảm tuổi thọ các dòng xe cũ sẽ gián tiếp ép buộc hàng triệu người dân phải chi tiền đổi xe mới, kích cầu thị trường xe một cách cưỡng bức.
Trên thế giới, ngay cả các quốc gia tiên tiến đi đầu về môi trường cũng luôn duy trì các cột bơm xăng khoáng truyền thống để bảo vệ tài sản cho người đi xe cũ. Việc tước đoạt hoàn toàn quyền lựa chọn của người dân chỉ có thể là sản phẩm của một tư duy độc quyền, nơi túi tiền của người dân bị đem ra làm mồi nhử cho những lợi ích nhóm núp bóng „nhãn xanh“.
Le Anh










