Nhân văn có chọn lọc: Đồng chí tha thứ cho đồng đảng

Một vở kịch đỉnh cao vừa được hạ màn bằng cái kết không thể „nhân văn“ hơn: 133 phạm nhân trong các đại án tham nhũng nghìn tỷ bỗng chốc được tự do trước thời hạn! Hóa ra, cái gọi là „lò lửa ngút trời“ bấy lâu nay thực chất chỉ là một cái phòng xông hơi VIP, nơi các quan chức vào rèn luyện bản lĩnh vài năm, đợi sóng yên biển lặng rồi đường hoàng bước ra tận hưởng khối tài sản khổng lồ đã kịp tẩu tán?

Sự khôi hài đạt đến đỉnh điểm khi người duyệt danh sách đặc xá và người đặt bút ký quyết định lại cùng chung một cái tên. Một quy trình khép kín hoàn hảo đến mức người ta không biết nên khóc hay nên cười cho số phận tiền thuế của nhân dân. Khi quyền lực đã gom về một mối, phe cánh đã được dàn xếp êm đẹp, thì việc thả tự do cho các „đồng chí cũ“ – bất kể thuộc phe nào – chính là thông điệp rõ ràng nhất: Tiền cứ vơ vét, ghế cứ tranh giành, khi xong việc tất cả lại là anh em!

Trong khi đó, những tiếng kêu oan xé lòng hay những người dám nói lời thẳng thắn thì vẫn mòn mỏi rũ xương nơi ngục tối. Lòng trắc ẩn và sự bao dung của luật pháp hóa ra lại có giá hàng nghìn tỷ đồng. Cuộc chiến chống tham nhũng rốt cuộc chỉ là công cụ thanh trừng, để rồi cuối cùng, kẻ cướp ngày lại dắt tay nhau về ăn mừng chiến thắng, bỏ mặc người dân ngơ ngác nhận ra mình chỉ là những khán giả mua vé xem một trò hề không hơn không kém.

https://www.facebook.com/share/p/18sgUXgkmt/