500 Đại biểu Quốc hội im lặng trước tiếng khóc người dân Gia Bình

Tiếng khóc xé lòng của người dân Gia Bình trước cảnh nhà cửa bị san phẳng, mộ phần tổ tiên bị đào xới suốt nhiều tuần qua dường như không thể lọt vào phòng họp máy lạnh của 500 vị đại biểu. Cứ mỗi mùa bầu cử, ngân sách lại chi ra hàng nghìn tỷ đồng để tạo nên những con số đồng thuận tuyệt đối, những bài diễn văn „vì dân“ đầy cảm động. Nhưng khi người dân đối mặt với tối hậu thư đuổi nhà, bị cắt điện cắt nước ép di dời dù chưa có nơi tái định cư, thì những „ông nghị, bà nghị“ sở hữu cái tầm và cái tâm ấy bỗng dưng biến mất không một dấu vết.

Sự im lặng đến đáng sợ của cơ quan quyền lực cao nhất là một cái tát thẳng vào niềm tin của cử tri. Hóa ra, vai trò đại diện cho nhân dân chỉ lấp lánh trên những tấm thẻ bục biểu quyết, còn khi dân cần, họ chọn cách quay lưng để bảo toàn chiếc ghế và lợi ích nhóm.

 Một hệ thống lập pháp bận rộn bàn những chuyện vĩ mô nhưng lại vô cảm trước mảnh đất, mái nhà và quyền sống tối thiểu của người dân thì chỉ là một bộ máy vô hồn. Người dân Gia Bình đang phải tự hỏi: khoản tiền thuế khổng lồ họ đóng góp là để nuôi dưỡng những người bảo vệ quyền lợi cho mình, hay chỉ để dựng lên những bức tượng sáp gật gù đại diện cho quyền lực?

https://www.facebook.com/share/p/1bjXZhTQVo/