Nghệ An vừa khiến dân tình „bật ngửa“ với con số 5.600 tỷ, thì Tây Ninh đã lập tức chứng minh mình không hề kém cạnh khi „chốt hạ“ tờ trình xin hơn 8.017 tỷ đồng để xây trung tâm hành chính mới. Cuộc đua quyền lực và những khối bê tông nguy nga giữa các tỉnh thành dường như chưa bao giờ hạ nhiệt, bất chấp ngân sách quốc gia luôn trong trạng thái „giật gấu vá vai“.
Cái cớ sáp nhập tỉnh được đưa ra nghe thật hoàn hảo: Hai nhà gộp một thì phòng khách phải to! Thế nhưng, sự thật nực cười là những trụ sở vừa được đổ tiền đầu tư rầm rộ vào năm 2025 bỗng chốc hóa thành phế tích, bị bỏ xó để „rà soát tránh lãng phí“. Một nghịch lý đỉnh cao xuất hiện: Để sửa sai cho sự lãng phí cũ, người ta sẵn sàng ném thêm 8.000 tỷ tiền thuế của dân để đập đi xây mới.
Khi người dân đến cửa công quyền, thứ họ cần là thủ tục nhanh gọn, cán bộ bớt hạch sách, chứ không phải để chiêm ngưỡng những sàn đá marble bóng loáng hay quảng trường lộng gió. Một bộ máy hành chính cồng kềnh, xa dân thì dù có được dát vàng bằng lớp vỏ bọc nghìn tỷ cũng không che giấu được sự yếu kém bên trong. Đã đến lúc phải nâng cấp tư duy phục vụ, chứ không phải chạy đua xây những „pháo đài“ xa hoa bằng mồ hôi nước mắt của nhân dân!










