Dự án sông Hồng và sân bay Gia Bình: Yêu cầu bắt buộc để bảo đảm an sinh xã hội cho người dân

Thật cảm động trước những lời thề thốt, hứa hẹn đầy tâm huyết của các vị đại biểu Quốc hội mỗi mùa vận động bầu cử! Ai cũng cam kết làm „chiếc cầu nối“, làm „tiếng nói của nhân dân“. Nhưng khi những siêu dự án dọc sông Hồng hay sân bay Gia Bình ập đến, đe dọa trực tiếp đến đất đai, sinh kế và tương lai của hàng chục nghìn hộ gia đình, thì chiếc cầu nối ấy dường như đang bị đứt gãy, và tiếng nói đại diện bỗng chốc trở nên thều thào đến lạ kỳ.

Người dân không bầu đại biểu ra chỉ để ngồi trong nghị trường máy lạnh, bấm nút biểu quyết theo quy trình rồi ra về. Họ cần một thanh gươm giám sát tối cao thực sự! Khi người dân mòn mỏi ngóng trông một phương án bồi thường thỏa đáng, một mái nhà tái định cư vững chãi, thì cái họ nhận được nhiều nhất vẫn là sự im lặng đáng sợ hoặc những lời hứa hẹn „sẽ chuyển đơn“ mang tính thủ tục. Sự thật trần trụi là niềm tin không thể nuôi dưỡng bằng những buổi tiếp xúc cử tri mang tính diễn kịch, nơi người dân chỉ được nói những điều đã được duyệt sẵn.

Cái danh hiệu „cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất“ sẽ chỉ là một tấm biển trang trí xa xỉ nếu nó đứng ngoài cuộc, vô cảm trước những nỗi lo cơm áo, đất cát của cử tri. Đã đến lúc các đại biểu phải bước ra khỏi vùng an toàn của những bản báo cáo thành tích, dùng quyền chất vấn để bảo vệ người dân, hoặc chấp nhận để chiếc ghế đại diện của mình trở thành một sự mỉa mai cay đắng đối với niềm tin của công chúng!

https://www.facebook.com/share/p/18TnzZRnt9/