Nếu Đại lộ Cảnh quan Sông Hồng thực sự được chuẩn bị kỹ lưỡng, lựa chọn nhà đầu tư minh bạch, phương án giải phóng mặt bằng hợp lý và bảo đảm lợi ích công cộng, thì việc Quốc hội ban hành một cơ chế đặc thù cho dự án lại càng đáng để công chúng tìm hiểu. Cơ chế ấy nhằm tháo gỡ thủ tục, thúc đẩy phát triển hay còn giải quyết những rủi ro nào khác? Đây là câu hỏi cần được trả lời bằng văn bản pháp lý và thông tin công khai, thay vì bằng những lời trấn an chung chung.
Một dự án càng lớn, phạm vi tác động càng rộng thì yêu cầu minh bạch càng cao. Hàng nghìn hộ dân, quỹ đất lớn và nguồn lực công cộng không thể chỉ được nhìn qua những con số trên bản quy hoạch. Người dân cần biết tiêu chí lựa chọn nhà đầu tư, cơ chế bồi thường, trách nhiệm của từng cơ quan và đặc biệt là ai chịu trách nhiệm nếu những tính toán hôm nay trở thành sai lầm ngày mai.
Nghị quyết 258 vì thế không nhất thiết phải được nhìn như một “lá bùa”, nhưng chính sự tồn tại của một cơ chế đặc thù đủ để đặt ra câu hỏi về ranh giới giữa tháo gỡ vướng mắc và nới rộng quyền quyết định. Một dự án vì lợi ích chung không sợ minh bạch. Một cơ chế tốt cũng không sợ bị chất vấn. Và nếu mọi thứ thực sự “đúng, đủ, rõ ràng”, thì câu trả lời thuyết phục nhất vẫn phải nằm trong hồ sơ, con số và trách nhiệm được công khai.










