Ngày 3/9/2026, Trưởng Ban Chính sách, chiến lược Trung ương Nguyễn Thanh Nghị trình bày Nghị quyết số 27 về phát triển các vùng và tổ chức không gian phát triển quốc gia.
Theo đó, mục tiêu dài hạn được đưa ra là đến năm 2045, Việt Nam sẽ xây dựng ít nhất 5 đô thị đạt tầm cỡ quốc tế, giữ vai trò đầu mối kết nối khu vực và thế giới, trong đó Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh tiếp tục là hai cực tăng trưởng hạt nhân.
Cột mốc 2045 trùng hợp với thời điểm kỷ niệm 100 năm thành lập nước, đồng thời cũng là cột mốc mà Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm khẳng định Việt Nam sẽ hoàn tất thời kỳ quá độ đi lên CNXH để trở thành quốc gia có thu nhập cao.
Được biết trước đó, vào cuối tháng 7/2026, cũng ông Nguyễn Thanh Nghị – con trai cựu Thủ tướng Ba Dũng từng thu hút sự chú ý của công luận khi đưa ra mốc phát triển tới năm 2130, thời điểm Việt Nam sẽ trở thành quốc gia XHCN phát triển trình độ cao.
Các kế hoạch mang tầm vóc “dài hơi này” đã gặp phải những phản hồi gay gắt từ dư luận, bởi lý do ông Nghị quá xa rời thực tế liên tục đưa ra những mục tiêu quá xa xôi được cho là ở trên trời.
Trong bối cảnh các hạ tầng đô thị hiện tại ở Hà Nội hay Thành phố Hồ Chí Minh vẫn đang đối mặt với nguy cơ quá tải, ngập lụt và tắc nghẽn nghiêm trọng đã khiến không ít người hoài nghi về tính khả thi.
Sự xuất hiện của ông Nguyễn Thanh Nghị ở vị trí then chốt với tần suất lớn về hoạch định chính sách xa thực tế đã khiến xuất hiện nhiều ý kiến khắt khe vẫn nhắc đến những tranh cãi xoay quanh “di sản kinh tế đổ vỡ” trong thời kỳ của ông Nguyễn Tấn Dũng.
Nhiều ý kiến thẳng thắn cho rằng, thách thức lớn nhất của chính quyền hiện nay không nằm ở khả năng vẽ nên những viễn cảnh rực rỡ đầy mầu hồng vượt thế kỷ.
Mà cần phải là năng lực thực thi và tính minh bạch để đảm bảo những mục tiêu này không dừng lại ở những tuyên bố mang tính lừa dân.
Hồng Lĩnh – Thoibao.de










