Kịch Bản „Chuyền Bóng“ Quyền Lực: Ai Sẽ Là Những Con Tốt Trên Bàn Cờ?

Việc ông Tô Lâm tính toán rời bỏ các vai trò kiêm nhiệm sau kỳ bầu cử 2026 đang được giới thạo tin xem là nước cờ „Vây điểm diệt viện“ tinh vi. đây không phải là sự san sẻ quyền lực, mà là quá trình thiết lập một cấu trúc „Siêu Tổng Bí thư“ đứng ngoài mọi trách nhiệm pháp lý nhưng nắm giữ mọi quyền sinh sát.

  1. Ghế Chủ tịch nước: Chiếc mặt nạ hoàn hảo Kẻ kế nhiệm chiếc ghế này khả năng cao là một gương mặt „thuần tính“ hoặc một tướng lĩnh thân cận từ Bộ Công an. Mục tiêu là biến Phủ Chủ tịch thành một trung tâm điều phối không tiếng động, nơi thực hiện các nghi lễ đối ngoại để làm đẹp lòng cộng đồng quốc tế, trong khi mọi sắc lệnh quan trọng thực chất đều được soạn thảo tại bàn làm việc của Tổng Bí thư. Đây là cách „Anh Rừng“ vừa có thể điều hành từ xa, vừa xoa dịu được sự trỗi dậy của các phe phái khác bằng một chiếc ghế có tiếng nhưng không có miếng.
  2. Ghế Thủ tướng: „Vật tế thần“ cho cơn bão kinh tế Trong bối cảnh nền kinh tế đang đứng trước bờ vực khủng hoảng, ghế Thủ tướng sẽ được trao cho một nhân vật „kỹ trị“ để đóng vai người hùng gánh vác.

Tuy nhiên, đây thực chất là một „bẫy quyền lực“. Nếu kinh tế khởi sắc, công lao thuộc về sự chỉ đạo sáng suốt của Đảng; nếu thất bại, nhân vật này sẽ là người đầu tiên bị đưa ra „tế lò“ để xoa dịu dư luận. Việc tách rời khỏi vai trò điều hành trực tiếp giúp ông Lâm giữ được hình ảnh sạch sẽ, thảnh thơi ở thượng tầng để tập trung vào công cuộc „doanh trại hóa“ toàn diện.

Cuộc „thay máu“ này chính là màn dàn dựng đỉnh cao để cài cắm các „chân rết“ vào bộ máy, biến chính phủ thành một đội quân thừa hành, nơi mỗi vị trí kế nhiệm đều là một mắt xích trong kịch bản bảo vệ lợi ích nhóm tuyệt đối.

Chân dung lãnh đạo

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid01JfPiH1f1dCR6ZVdGsnhTcDVhouNqZKKipUcDmdk1fNuP5SWFuWTVHmqV2jwtS8Yl&id=61576630523141