Vì sao những đồn đoán Nhân sự kế nhiệm Lương Tam Quang lại rộ lên quá sớm?

Những thông tin rò rỉ gần đây trong giới thạo tin về việc một “hạt giống đỏ” sắp lên ghế Thứ trưởng Bộ Công an và có tiềm năng thay thế vị trí của Đại tướng Lương Tam Quang vào cuối nhiệm kỳ Đại hội 14 đã tạo ra một luồng dư luận về công tác cán bộ tại Bộ Công an. 

Theo giới quan sát, nhân vật được nhắc đến nhiều khả năng là Đại tá Tô Long, con trai của Chủ tịch nước Tô Lâm, người đang có lộ trình thăng tiến chóng mặt tại Cục An ninh đối ngoại – Bộ Công An. 

Điều đáng chú ý không chỉ là việc một nhân sự trẻ tuổi sẽ bước vào cơ cấu lãnh đạo cấp Bộ, mà là cách thông tin này được tung ra nhằm với mục đích nhằm “dọn đường” dư luận về mục tiêu gia tộc hóa quyền lực tại cơ quan nắm giữ “thanh bảo kiếm” của Đảng.

Sự kiện này một lần nữa cũng cho thấy một cơ chế vận hành mang tính hệ thống vẫn đang có xu hướng tập trung quyền lực vào các nhóm thân tín và hậu duệ trực hệ của các quan chức chủ chốt kể cả người đứng đầu của Đảng CSVN. 

Việc công khai lộ trình thăng tiến của một “hạt giống đỏ” quá sớm phản ánh một sự tự tin về thế trận đã được an bài, nhưng đồng thời cũng cho thấy cách xử lý thông tin đầy rủi ro của nhóm lợi ích Hưng Yên và phe cánh. 

Đây là sự chuẩn bị bài bản cho thế hệ kế cận, giúp các nhân sự trẻ có thời gian tích lũy kinh nghiệm dưới sự dìu dắt của vị “công thần” đương nhiệm như ông Lương Tam Quang. 

Tuy nhiên, cũng có quan điểm trái chiều cho rằng, đây cũng có thể là một đòn “gậy ông đập lưng ông” của phe đối lập với ông Tô Lâm nhằm đưa các “hạt giống đỏ” này thành đích ngắm của dư luận.

Để từ đó, buộc Bộ Chính trị phải thận trọng hơn trong việc huấn luyện và đào tạo cán bộ nguồn kế cận để tránh tiếng “vừa đá bóng vừa thổi còi” đúng theo tinh thần Quy định số 114/QĐ-TƯ về kiểm soát quyền lực.

Nhưng, vấn đề quan trọng nằm ở chỗ, vị thế giữa Đại tướng Lương Tam Quang và các nhân sự trẻ “đang lên” này hiện mang tính cộng sinh với mục đích nhằm “dìu dắt” hơn là đối đầu trực diện. 

Bộ trưởng Quang, với tư cách là người gác đền đương nhiệm, đang nắm giữ ưu thế tuyệt đối về thực quyền và uy tín sau những biến động chính trị lớn kể từ năm 2024 cho đến nay. 

Điểm đáng nói không nằm ở việc ai sẽ thay ai, mà là cách hệ thống đang tạo ra một “lối đi tắt” cho các gia tộc chính trị lớn hàng đầu trong Đảng CSVN để tiến đến đỉnh cao của quyền lực. 

So sánh với quy trình thăng tiến truyền thống vốn coi trọng thâm niên và chiến công thực tế, thì việc một nhân sự trẻ tuổi có thể nhảy vọt lên ghế Thứ trưởng trong năm 2026 là một kịch bản táo bạo nhưng đầy rẫy rủi ro về tính chính danh, có thể gây ra phản ứng ngược.

Hơn nữa, điều đó sẽ làm cho nhóm các cán bộ có thực lực sẽ sụt giảm động lực phấn đấu, trong khi các bộ ngành và các địa phương cảm thấy bị đe dọa về sự cân bằng quyền lực vùng miền. 

Việc để một nhóm thân tín nắm giữ quá chặt bộ máy của Bộ Công an có thể dẫn đến sự độc thoại trong ra quyết định, làm yếu đi khả năng tự điều chính và giám sát của Đảng. 

Tuy nhiên, Bộ trưởng Lương Tam Quang vẫn sẽ giữ đỉnh tháp quyền lực đến năm cuối năm 2030, để đóng vai trò làm “gạch nối” cho thế hệ hậu duệ tiếp tục tiến bước trước khi thực hiện một cuộc chuyển giao toàn diện vào nhiệm kỳ Đại hội 15.

Câu hỏi đặt ra không chỉ là liệu ông Tô Long có đủ năng lực để kế nhiệm ghế nóng hay không, mà là liệu hệ thống chính trị Việt Nam còn chấp nhận một sự chuyển dịch sang mô hình “gia tộc hóa” quyền lực một cách công khai hay không. 

Tuy nhiên, nếu việc đẩy các hạt giống đỏ lên quá sớm không đi kèm với những kết quả thực chất sẽ đe dọa sự ổn định, và bền vững của cấu trúc quyền lực mà ông Tô Lâm nhóm tiền nhiệm đã dày công xây dựng. 

Trà My – Thoibao.de