Một bên nói “không có tranh chấp”, bên kia kiên quyết phản đối. Chỉ vài câu phát biểu ngoại giao, Biển Đông lại nóng thêm một nấc. Ngày 3/9, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Quách Gia Côn tuyên bố Việt Nam “không có quyền” phán xét hoạt động xây dựng của Trung Quốc tại quần đảo mà Bắc Kinh gọi là Tây Sa, trong khi Việt Nam khẳng định lập trường phản đối các hoạt động của nước ngoài tại Hoàng Sa.
Điều đáng chú ý là những lời tuyên bố ấy xuất hiện đúng lúc các hoạt động xây dựng tại khu vực Đá Hải Sâm và Bãi Ba Ba đang thu hút sự chú ý. Một bên nói đó là “lãnh thổ của mình”, bên kia nói đó là khu vực có tranh chấp và yêu cầu tôn trọng luật pháp quốc tế. Nghe qua cứ như một cuộc tranh luận mà bên nào cũng tự trao cho mình quyền phát biểu cuối cùng.
Nhưng Biển Đông đâu phải sân khấu để ai cầm micro lớn hơn thì được quyền viết lại câu chuyện. Đằng sau những câu chữ ngoại giao là thực địa, là công trình, là lợi ích chiến lược và là câu hỏi về cách các bên xử lý bất đồng. Càng nói “không có tranh chấp”, tranh luận càng chưa biến mất. Câu hỏi thực sự là: nếu một bên có thể đơn phương tuyên bố mọi thứ đã rõ ràng, thì tiếng nói của bên còn lại sẽ được đặt ở đâu?










