163.482 tỷ đồng — một con số đủ lớn để khiến bất kỳ ai cũng phải dừng lại. Theo thông tin bạn cung cấp, Kiểm toán Nhà nước đã chỉ ra những sai sót trong quá trình thực hiện chính sách theo Nghị định 178 và 67, từ xác định sai đối tượng đến tính sai mức hưởng, thậm chí có trường hợp khoản chi thừa lên tới hàng trăm triệu đồng. Câu hỏi tưởng đơn giản nhưng không dễ trả lời: tiền đã vào tài khoản cá nhân rồi thì thu hồi bằng cách nào?
Trên nguyên tắc, nếu cơ quan có thẩm quyền xác định đó là khoản chi sai hoặc chi thừa thì có thể yêu cầu thu hồi theo quy định. Nhưng tiền ngân sách không phải chiếc nút “bấm hoàn tác”. Tiền đã mua tài sản, trả nợ, gửi tiết kiệm hay đầu tư thì câu chuyện thu hồi chắc chắn phức tạp hơn nhiều. Và nếu chỉ gọi người nhận tiền ra yêu cầu “trả lại”, trong khi bỏ qua những người lập hồ sơ, thẩm định, kiểm tra và phê duyệt, thì chẳng khác nào chỉ nhìn vào người cầm tiền mà quên mất cả dây chuyền tạo ra khoản chi.
Ngân sách cuối cùng vẫn là tiền của xã hội. Vì vậy, điều dư luận cần không chỉ là câu trả lời “thu hồi được bao nhiêu”, mà còn là “ai chịu trách nhiệm vì sao tiền lại chi sai ngay từ đầu?” Nếu sai thì phải thu; nếu có trách nhiệm thì phải làm rõ. Bởi một hệ thống quản lý không thể chỉ mạnh ở khâu phát tiền, rồi đến khi phát hiện sai mới loay hoay tìm cách lấy lại. Tiền công mà chi sai, trách nhiệm công cũng không thể… biến mất theo dòng tiền.










