Vì sao cứ nghe huy động vàng là dân lại sợ?

Khi các học giả ngồi phòng máy lạnh phán rằng „vàng cất trong hũ là vàng chết“, người dân chỉ biết cười trừ. Đối với người Việt, vàng chưa bao giờ chết, nó chỉ đang bận làm nhiệm vụ canh giữ hòa bình cho túi tiền của họ trước những cơn bão lạm phát. Suốt chiều dài lịch sử, trải qua bao đợt đổi tiền, giá cả nhảy múa, tờ tiền giấy hôm nay mua được con gà, ngày mai chỉ còn mua được cọng hành. Trong bối cảnh đó, thỏi vàng lấp lánh chính là phao cứu sinh độc nhất, là thứ duy nhất không bị bốc hơi theo các nghị quyết.

Vì thế, khi nghe đến hai từ „huy động“, phản xạ đầu tiên của người dân không phải là lòng yêu nước, mà là cảm giác bất an tột độ. Người ta tự hỏi: Huy động là gì? Là đưa vàng ròng cho nhà nước để đổi lấy một tờ „giấy chứng nhận“ hứa hẹn? Ai dám bảo đảm khi vật đổi sao dời, tờ giấy ấy không biến thành một kỷ niệm đẹp?

Khi đồng vốn công đổ vào những dự án nghìn tỷ đắp chiếu còn chưa có lời giải, việc đòi „mượn“ tài sản hộ mệnh của dân chẳng khác nào một canh bạc mà người dân nắm đằng lưỡi. Tâm lý đánh đồng „huy động“ với „cưỡng chiếm“ không tự nhiên mà có; nó được nuôi dưỡng từ sự hoài nghi sâu sắc và nỗi sợ mất trắng. Vàng của dân, mồ hôi nước mắt của dân, để dân tự giữ. Một khi niềm tin chưa đủ vững, mọi lời kêu gọi mang vàng ra „cứu nước“ thực chất chỉ là một màn kịch vụng về khiến người ta phải dè chừng bảo vệ túi áo của mình hơn mà thôi.

https://www.facebook.com/share/v/1FTs6s59Jx/